Skip to main content

Trách nhiệm thuộc về ai?

Hiện nay, Ga Vinh là một nhà ga lớn trên tuyến đường sắt Bắc Nam, vị trí của nhà ga lại nằm cạnh giao điểm của ba tuyến đường lớn ở Tp.Vinh là Trường Chinh - Lê Ninh - Phan Bội Châu, lượng người qua lại trên giao lộ qua đây rất nhiều. Vì vậy, khu vực này thường xuyên đông đúc và hay tắc nghẽn giao thông, nhất là vào giờ cao điểm hoặc mỗi lần có tàu hỏa vào Ga Vinh đón trả hành khách, giao lộ này cũng thường xuyên xảy ra tai nạn giao thông từ nhỏ đến lớn. Trước cổng nhà ga, lực lượng xe ôm, taxi, xe khách, xe ô tô cá nhân, xe máy đưa đón hành khách tập trung rất nhiều mỗi lần tàu hỏa đi và đến khiến tình trạng mất trật tự càng tăng thêm, gây khó khăn, nguy hiểm cho người tham gia giao thông qua giao lộ này. Điều cần nói thêm, tuyến đường Phan Bội Châu là ranh giới hành chính giữa hai phường là phường Lê Lợi và Quán Bàu, mỗi khi có xảy ra ùn tắc giao thông không thấy cơ quan chức năng của phường nào xuất hiện.Bởi vậy, sự bát nháo giao thông trước cổng Ga Vinh cứ diễn ra vô tận.

Popular posts from this blog

Hệ lụy từ "nghiện công nghệ ".

Trên thế giới cũng như tại Việt Nam, con người ngày càng phụ thuộc vào các thiết bị thông minh như: điện thoại thông minh, máy tính bảng, máy tính xách, internet, mạng xã hội...., không ít người trong chúng ta tự hỏi: Liệu có thể quay về với cuộc sống không công nghệ để giành lại thời gian quý báu cho gia đình và bạn bè?" ở Việt Nam cũng có những hình ảnh được coi là hệ lụy của lối sống phụ thuộc vào công nghệ như: bố mẹ thiếu sự chăm sóc, quan tâm đến con cái, cho con sử dụng điện thoại thông minh từ lúc quá nhỏ tuổi; sự kết nối giữa các thành viên trong gia đình và bạn bè rời rạc hơn khi ai cũng có thế giới riêng của mình trên thiết bị di động; những "anh hùng bàn phím", tình trạng "chém gió, ném đá trên mạng", quay clip học sinh đánh lộn lột đồ và trộm cướp... liên tục xuất hiện trên các diễn đàn, trang mạng xã hội... Nghiện công nghệ đã làm cho con người dành nhiều thời gian, sức khỏe và cả tiền bạc cho công nghệ hơn cho gia đình và bạn bè: về nhà thì b…

Cảm giác buồn.

Lần đầu tiên ngồi quán cóc uống cà phê ngắm mưa ở Sài thành. Tuy mới đến Sài Gòn có năm ngày, đó cũng là thời gian xa nhà đến một nơi chưa từng đến, một số điều chưa thích nghi được như: cà phê sữa đá mà ở Nghệ An gọi là nâu lắc, mình không thích kiểu này mà thích cà phê phin hơn, muốn uống cà phê phin thì phải vào nơi sang trọng, kêu gọi cà phê thì kèm theo ấm trà nhỏ, uống cà phê xong rót trà vào cốc cà phê đó để uống trà. Thức ăn cũng không hợp khẩu vị vì ngọt hơn ở nhà, vừa đắt vừa không đủ no. Không biết đường đi, không có xe máy, muốn đi đâu thì đi bộ hoặc xe ôm, taxi thật là tốn kém.

Làm gì để thay đổi cuộc sống cá nhân.

Hiện nay, tại nhiều công ty 100% vốn nhà nước, hoặc công ty cổ phần mà nhà nước nắm 51%, tuy lương thấp, cơ hội phát triển ít... không hiểu vì sao có tình trạng là nhân viên đang làm việc có tâm lý muốn bỏ việc để ra ngoài làm, trong khi lại có nhiều người sẵn sàng mất cả trăm triệu để xin vào làm việc ở những công ty đó. Lý do ư, có rất nhiều lý do như: công ty nhà nước 100% hoặc có cổ phần nhưng mà nhà nước nắm giữ 51% vì sự ổn định công việc và thu nhập (mặc dù là thu nhập thấp),các chế độ theo quy định được đảm bảo, đủ tuổi có sổ hưu. Hiện tại, tâm lý muốn nghỉ việc có nhiều lý do: lương thấp, cơ hội phát triển ít, thời gian làm việc nhiều, công ty nào cổ phần hóa xong thì lương tụt giảm, cách làm việc chồng chéo, không hiệu quả, cán bộ có trình độ non nớt lại là người quyết định cuối cùng cho quy trình sản xuất, làm việc dẫn đến hiệu quả công việc thấp và chậm chạp... dẫn đến tâm lý ức chế của người lao động trực tiếp. Điều này dẫn đến tình trạng người ở trong thì muốn ra mà kh…